Run tay–“Án treo dao” của một bác sĩ ngoại khoa!

bác sỹ Lê Quang Cảnh

Đặc thù công việc tại Tổng đài Tư vấn sức khỏe cho tôi cơ hội tiếp xúc với nhiều người không may bị mắc bệnh run. Có người run sau lần đột quỵ, có người do tác dụng phụ của thuốc điều trị, do bệnh Parkinson, cũng có nhiều người  chỉ đơn giản vì tuổi già, stress kéo dài, hay mắc chứng run vô căn,…Nỗi niềm của người trong cuộc được chia sẻ vơi đi rồi lại đầy, nhưng câu chuyện của bác sĩ ngoại khoa Lê Quang Cảnh (Nguyễn Thiện Thuật, Vũng Tàu) để lại trong tôi ấn tượng sâu đậm hơn cả.

Cơn mưa chiều xối xả của thành phố biển Vũng Tàu không ngăn được bước chân anh tìm đến chúng tôi. Anh cởi mở chia sẻ về chuyện của mình, cuộc sống đã cho anh nhiều thứ: Gia đình hạnh phúc, công việc thuận lợi. Nhưng khi con cái trưởng thành và có sự nghiệp riêng của chúng, cũng là lúc khoảng trống trong anh cứ lớn dần. Những đêm bất giác tỉnh giấc trong căn nhà rộng lớn vắng tiếng cười con trẻ để lại trong anh nhiều buồn phiền và trăn trở. Cùng với áp lực công việc và nhiều chuyện gia đình dồn nén là cơ hội để chứng run tay xuất hiện. “Ban đầu chỉ run  khi căng thẳng, mệt mỏi, nhưng sau này xảy ra liên tục đến nỗi cầm chén cơm, đôi đũa các ngón tay lại run lên bần bật, gắp thức ăn không chuẩn, làm việc gì cần đến đôi tay cũng khó” – anh chia sẻ.

Với kiến thức của một người làm nghề y, vẫn biết bệnh run của mình là do stress kéo dài gây rối loạn chức năng thần kinh thực vật, nhưng anh vẫn cẩn thận chụp cắt lớp não, MRI để loại trừ run do bệnh parkinson và các bất thường khác trong não. Là một bác sĩ ngoại khoa, gần 30 năm gắn bó với nghề, nay tay run không cho phép anh cầm dao mổ, những tưởng tương lai, sự nghiệp khép lại từ đây.

Anh cười hiền và nói trong suy tư :“Khi bị run người ta dễ bị cáu giận, gắt gỏng vô cớ, nhiều khi không kiềm chế được cảm xúc. Suốt thời gian đó tôi thu mình lại, không muốn tiếp xúc với mọi người xung quanh”. Bản thân là thầy thuốc, anh rất ngại phải dùng thuốc an thần dài ngày từ hóa dược. Nên khi biết thông tin Vương Lão Kiện giúp hỗ trợ điều trị các chứng run, anh quyết định lựa chọn sử dụng vì sản phẩm có thành phần chính là thảo dược. Chỉ sau 2 tháng chứng run bớt dần, hết tháng thứ ba, tay đã gần như hết run, anh cầm được chén cơm, đôi đũa và gắp thức ăn bình thường như ngày chưa có bệnh.

Bây giờ khi bệnh run đã lùi vào quá khứ, anh chia sẻ:“Lần đầu tiên cầm lại dao mổ, tôi rất xúc động. Nếu không biết đến Vương Lão Kiện thì án treo dao chắc sẽ đeo bám tôi suốt cuộc đời còn lại”. Từ kết quả rất khả quan của mình, anh giới thiệu Vương Lão Kiện với hai đồng nghiệp bị run do bệnh Parkinson và nhận được phản hồi tích cực. Nhìn gương mặt rạng ngời của anh, tôi cảm nhận niềm hạnh phúc đang lan tỏa sang chính mình.

DS. ThuThảo

Tin Liên Quan